Chào mừng khách Tìm kiếm | Chủ đề có bài mới | Thành viên | Đăng nhập | Đăng Ký

Hãy yêu thương nhau như thể ngày mai không còn nữa Tùy chọn
admin
Đã gửi: Saturday, July 24, 2010 1:08:11 AM

Danh hiệu: Administration
Nhóm: Administration

Gia nhập: 5/17/2010
Bài viết: 39
Điểm: -271
d'oh! Hôm nay em đi làm về, vào phòng định ngã mình xuống giường nghỉ một lúc, nhưng vừa đặt lưng xuống thì chợt nhớ nụ cười của anh. Cầm điện thoại lên gọi lại cuộc gọi nhỡ buổi chiều. Bạn anh ở nước ngoài về hỏi thăm sức khỏe anh, còn trêu em sao dạo này "cất" chồng kỹ thế. Em đã cố nén tiếng nấc nghẹn nhưng cũng bật khóc, không nói được lời nào nữa…
Từ ngày anh đi, lúc nào em cũng mang điện thoại của anh theo bên mình, để những khi nhớ, em lại mang điện thoại ra nhắn tin, như ngày nào anh vẫn làm thế… Nhưng, giờ chỉ có mình em đọc được nó. Mọi thứ của anh và em đều để vẹn nguyên như thể anh chỉ đi đâu đó vài ngày rồi lại về với mẹ con em. Nhiều đêm em chợt thức, con nằm bên cạnh mà cứ ngỡ là anh. …

Hôm đó chuông điện thoại của em reo, nghe nói anh bị đột quỵ, xe đưa đi cấp cứu rồi. Em vẫn hy vọng là có người đùa ác với mình, trống ngực đánh liên hồi. Em chạy vội vào bệnh viện, thấy anh nằm đó, bất động.

Em không tin nổi vào mắt mình. Anh đó sao, mới sáng còn khỏe mạnh giờ đã nằm thế kia. Không làm chủ được cảm xúc, em ôm anh khóc, gọi tên anh... Em sẽ làm mọi cách để cứu anh.

Em nắm tay vị bác sĩ cầu xin hãy cứu anh. Bác sĩ lắc đầu, nói một câu làm buốt lạnh trái tim em: “Chồng chị chỉ còn có thể duy trì sự sống đến trước 12g đêm nay…”. Trời đất như sụp đổ. Em không tin… Em ngồi trân người, nắm chặt bàn tay anh, chỉ còn biết cầu Trời khấn Phật… Đột nhiên anh co giật nhẹ, cả nhà mừng rỡ, tưởng có cơ may… Nào ngờ, đó là lần cuối cùng. Anh khẽ nắm tay em rồi buông thõng… Anh đã đi mãi, để em lại một mình.

Ngày tang anh, em chỉ biết ôm con vào lòng, ngồi đó như đang trong một giấc mơ. Em ước gì mình có thể đi theo anh, để không phải cảm nhận nỗi đau này, nhưng bàn tay nhỏ xíu của con trai đã giữ em lại với đời. Con của chúng mình còn nhỏ quá, làm sao con có thể nhớ hơi ấm của cha? Uớc gì thời gian mãi là ngày hôm qua, để em có thể bên anh… Giờ em chỉ có thể gặp anh trong những giấc mơ.

Đã gần một năm trôi qua, em vẫn còn đau lắm, vẫn không tin vào sự thật là anh đã bỏ em lại một mình thế này.

Trong nỗi đau như vô cùng ấy, em chợt hiểu ra là phải biết trân trọng hơn mỗi ngày mình được sống bên con cùng người thân. Em hiểu, bất kỳ lúc nào mình cũng có thể mất đi người thân yêu, như anh đã từng xa em vậy. Hãy yêu thương như thể ngày mai không còn nữa.

Trên đây là một câu chuyện buồn của người phụ nữ bất hạnh, nhưng nó có thể là câu chuyện của bất kỳ ai. Vì thế hay đừng làm tổn thương nhau khi ta còn sống bên nhau, hay biết trân trọng từng phút giây.

Boo hoo! "Hãy yêu thương nhau như thể ngày mai không còn nữa"




Hãy yêu chính bản thân mình
Ai đang xem chủ đề này?
Guest


Di chuyển
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

Diễn đàn chính RSS : RSS

YAFVision Theme Created by Jaben Cargman (Tiny Gecko)
Bản quyền bởi
Copyright © 2003-2006 Yet Another Forum.net. All rights reserved.
Thời gian xử lý trang này hết 68,182.208 giây.